May 26, 2011

Giới thiệu

Vụ bắt giữ và tạm giam Ts. Cù Huy Hà Vũ vào tháng Mười Một năm 2010 và phiên tòa xử ông vào tháng Tư năm 2011 được báo chí và công luận quan tâm hơn tất cả những vụ bất đồng chính kiến khác trong ký ức gần đây ở Việt Nam, với những lý do tích cực. Trong vụ việc này, một nhà hoạt động pháp lý có quan hệ rộng và có thế lực hơn người đứng vào thế đối đầu với những chính khách cao cấp nhất nước, đụng chạm đến hàng loạt vấn đề về nhân quyền, bao gồm những vi phạm của công an, việc bắt giữ tùy tiện, xâm phạm quyền riêng tư, cướp đất, coi thường trình tự tố tụng và bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận. Chắc hẳn vụ việc này sẽ có một ảnh hưởng lâu dài đối với cuộc đấu tranh vẫn đang tiếp diễn giữa chính quyền Việt Nam và những người bất đồng chính kiến.

Có một số lý do khiến vụ của Ts. Vũ có thể trở thành một trong những vụ việc quan trọng nhất về một cá nhân bất đồng chính kiến trong lịch sử đương đại của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Thứ nhất, Ts. Vũ xuất thân từ một gia đình nổi tiếng, có nhiều Đảng viên lão thành, anh hùng cách mạng, nhà thơ danh tiếng và quan chức cao cấp trong chính quyền. Hai là, gia đình ông đấu tranh rất quyết liệt để đòi trả tự do cho ông, đặc biệt là vợ ông, Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà và em gái ông, bà Cù Thị Xuân Bích. Nhóm luật sư biện hộ đã thực hiện những thao tác luật rất sáng tạo, như yêu cầu sự hiện diện của Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết tại phiên tòa, với lập luận rằng, với vai trò chủ tịch, ông ta phải có mặt để đại diện cho “nạn nhân” và nguyên đơn của vụ án, tức là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Vợ và em gái Ts. Vũ tại buổi lễ thắp nến cầu nguyện ở Giáo xứ Thái Hà, ngày mồng 3 tháng Tư năm 2011. © 2011 J.B Nguyễn Hữu Vinh

Cuối cùng, sự ủng hộ rộng rãi chưa từng có dành cho Ts. Vũ xuất phát, và vẫn đang lan tỏa trên mạng, với sự đóng góp của nhiều tầng lớp đa dạng trong xã hội Việt Nam, từ những giáo xứ Công giáo ở Hà Nội, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh và các vùng quê, đến giới blogger thành thị, học giả, nhà văn, nhà báo và bất đồng chính kiến; từ những Đảng viên lão thành, tới giới kỹ trị, dân oan, và những công dân bình thường, như các nhà giáo, giới tiểu thương, công nhân, nông dân và lái xe taxi.